TÊN tôi là Nguyễn Phú Lâm
Cao hơn mét bảy nhưng thân hơi gầy
TUỔI tôi chẳng nhớ bao ngày
Sống lâu cũng đặng nữa đời người ta
QUÊ tôi sông nước bao la
Vĩnh Long là chốn sinh tôi ra đời
NGHỀ tôi điện tử rối bời
Nuôi ăn bốn miệng sáng mì chiều cơm
HỌC vấn thì cũng lôm côm
Tốt nghiệp mẫu giáo trường làng … quá sang
Trên là lý lịch trích ngang
Dưới đây xin kể trái ngang đường đời
Xửa xưa ông nội ham chơi
Chọi gà … đánh bạc ... bán nhà về thôn
Đến khi con cháu lớn khôn
Thương cho số phận cháu con thiệt thòi
Cha tôi cốt chẳng hẹp hòi
Cho tôi lên tỉnh học đòi làm quan
Tôi thì cái tính hơi ngang
Quyết theo năng khiếu quên câu cha già
Thuở nhỏ tôi phá phà phà
Cái xe cái cộ hư liền khi mua
Lớn lên tôi chẳng chịu thua
Cái chi tỉ mỉ tôi “phang” ngon lành
Bởi tay mười ngón tròn vành
Sờ vào cục đất nó thành con chim
Thế là tôi chọn ngành kim
Cơ khi chế tạo xe bò xe trâu ...
Vài năm học cũng chẳng lâu
Xong rồi cũng đặng cái bằng trong tay
Bốn năm thực tế lai rai
Công việc nhàm chán thế là tôi thăng
Thời ấy điện tử dễ ăn
Tôi đành lên núi tiếp ngành thứ hai
Luyện xong tôi xuống núi ngay
Tung hoành ngang dọc Hi Fi nghe nhìn ...
Giờ đây hổ đã thu mình
Điện tử dân dụng chuyên về âm thanh
Rãnh rồi thì cũng loanh quanh
Vài món cơ khí chế tàu chế xe (RC)
Lên NET tôi dạo tè le
Vớ nhằm “cái ổ” ... “xi en xi rồ”
Thế là tôi cũng nhảy vô
Tập tành làm bậy con C frame cuồi
Năm nay tôi quết tâm rùi
Dựng thêm con nữa cho bằng anh em
Viết ra cho các bác xem
Bán đồ re rẽ cho tôi đây nhờ!
Dân quê nên tính hơi khờ
Khai hết gia phả ông bà tổ tiên
Các bác chớ trách tôi điên
Bởi tôi … điên thật gặp rồi biết ngay
Hôm nay tâm sự lai rai
Cuộc đời là thế nên không ai ngờ
Đến đây tôi đã cạn lời
Chúc cho các bác suốt đời An Khang!



để chia sẻ bài viết lên facebook


Trả lời kèm Trích dẫn