Việc làm của những lãnh đạo này xuất phát từ tâm, ít ra đến cuối con đường quan chức, họ cũng kịp giác ngộ, nhận thấy rằng phải làm gì đó dù nhỏ nhất để góp một tiếng chuông cảnh báo cho tương lai tp hay đất nước nói chung, vừa rồi những công trình xây dựng chống kẹt xe ở cửa ngõ sân bay bên GV, lãnh đạo Tp phải đích thân xuống phạt rồi cho nghĩ chơi luôn vì không biết luật, phạt để lấy tiền lệ, đánh chuông cảnh báo.
Hồi công trình kênh nhiêu lộc còn đang thi công, mình có ông anh chạy xe lọt xuống mép hố, may có bà đỡ, dĩ nhiên là cũng phải nhập viện chứ không thì giờ ổng cũng..., mới nhất là vụ người đàn ông đón xe buýt bị lọt miệng cống tử vong, cũng do thói ăn xổi ở thì, hay lâu hơn chút là người đàn ông sống ngay trung tâm Q1, buổi tối đi bộ bị xe buýt nó ép chết đứng ngay đối diện chợ BT, không kíp trăn trối, cũng do mấy ông vua con chắn rào lấn chiếm vĩa hè của dân, vậy còn bao nhiêu tính mạng oan uổng nữa sẽ ra đi vì mấy ông quan nói xuông.
Kiểu làm lãnh đạo như Cụ T nói thì đó chỉ là cái kiểu thôi, còn cách làm mới là quan trọng, vậy dân gian ta hay nói kiểu cách là vậy, nó là một từ ghép đẳng lập, làm lãnh đạo đủ kiểu cách thì không dễ.
Một bộ máy, tổ chức nếu lãnh đạo "lèo lái" con thuyền không phải là thuyền trưởng thực sự thì con thuyền đó không thể đi xa và tồn tại lâu được: Microsoft, Táo, Fb, Dell, Alibaba
Anh có thể mua được chiếc áo quan nhưng sẽ không mua nỗi cách làm quan "có tiền mua cả cuộc chơi, nhưng không mua nỗi cách chơi đâu người".
Tks



để chia sẻ bài viết lên facebook

Trả lời kèm Trích dẫn