OK bác, em cũng mới học như bác thôi ạ, trước em có xem bọn làm cùng chúng nó cào, nhìn cũng đơn giản, em nghịch thử thấy chả có gì, bây giờ tự mài cái dũa thấy hơi khó cào bác ạ. Em có một người bạn đáng kính rất lớn tuổi, chú ấy là kỹ sư đào tạo chuyên ngành máy bay ở Đức thời napoleon cởi truồng, từng làm mẫu cho thợ cạo băng máy tiện nhà máy công cụ số 1, em bẩu cạo khó thấy bà, hay bị xước, chú ấy bảo dư lày :
- bác muốn cạo 1% thì dễ thôi, còn 0,1% thì phải mời em cà phê
Em bảo mời chú cà phê đắt quá, mà cháu cần gì đến 0,1 làm gì đâu, cháu chả có cái thước nào đo được cả, nhỡ chú không đạt được làm sao cháu biết ?![]()
Cái khung của bác, bác xem chỗ nào cao từ 1 ly trở lên thì lấy máy cắt cầm tay, dùng lưỡi cắt khía nhẹ thành các hàng ngang dọc nát bét theo độ sâu cần thiết rồi hẵng mài bác nhé, có cái đá mài màu xanh lá cây, mài tốt lắm bác ạ, tên của nó GPD hay gì gì đấy, đầu tuần em chụp ảnh bác xem. Bác mài cái khung của bác nó mỏng, mài đưa dài tay bác nhé, đừng mài một chỗ, làm sao vừa mài xong đưa tay vào sờ không thấy bỏng tay là được. Bác mài nóng quá nó cong vênh thì mệt bác ạ.
Dũa để cạo dùng dũa tốt tí nó sắc bác ạ. Mài hơi cong đầu dũa tí. Góc cắt em để vuông. Em cạo góc dũa với mặt bàn không dám để 45 độ như thợ chuyên nghiệp đâu, em chỉ để 25-30 độ thôi. Em đẩy chứ không kéo bác ạ, kéo thì lại phải chế đồ, mà kéo dễ xước mặt vật liệu lắm. Mỗi vết cạo em chỉ đi được chiều ngang 7-8 ly thôi, dân chuyên nghiệp họ kéo được rộng hơn. Em đẩy mỗi vết 1cm thì dừng. Chỗ nào ăn mực là chỗ ấy cao, mình cạo đi thì nó thấp xuống ạ. Cạo dọc rồi lại cạo ngang he he he![]()



để chia sẻ bài viết lên facebook



Trả lời kèm Trích dẫn