hàn trước thành khung , rồi sau đó đưa vào cái máy phay phải lớn hơn cái khung thì khi ấy phay mặt phẳng hay rãnh bắt ray thì sẽ tốt hơn , chính xác hơn , việc phay từng cụm hay module rồi sau đó lắp ghép lại thì rất cực vì việc so song song và phẳng thì cực khó , cái đó phải hỏi cha CKD bằng phương pháp căng dây thép mãnh , đôi lúc phương pháp cổ điển này cho kết quả tuyệt vời.... còn việc phay khung nguy hiểm nhất là việc gá , kẹp , gá thế nào , kẹp thế nào để hạn chế cong quẹo ít nhất có thể ( để không xuất hiện ứng suất ) càng không có càng tốt để khi phay xong tháo ra khung không bị vặn , chứ khung đã bị vặn xéo , đưa vô phay phẳng xong rồi tháo ra, khung vặn lại thì xéo lại ngay , do là máy gỗ , độ chính xác không cao nên vẫn chưa có anh em nào dính chưởng món này.
việc đúc gang hay đúc cái quái gì thì độ co ngót quan trọng lắm, vì co ngót nên chẳng ai mới đúc ra mà dám dùng liền cả , vậy mới có truyền thuyết , bên japan đúc gang xong khung máy , vứt ra ngoài trời tầm 6 tháng trở lên đề khung ấy hết co ngót và nhả ra hết ứng suất thì anh em mới dám đưa vào gia công để ráp máy.
Ngày trước em láp ráp cái khung máy 5 trục , em cố gắng hì hục hoàn thành ráp 2 cái trục xoay trong vòng 1 ngày , độ sai số tấm 0.01mm trên 1 đoạn gia công 70mm , mừng quá đi ngủ , ngày mai tự nhiên thấy sai số lớn hơn thế là rút kinh nghiệm , ráp xong 1 trục để yên đó 2 ngày , sau đó ráp tiếp , sau đó 2 ngày tiếp kiểm tra và tinh chỉnh xíu thôi , thế là công lắp ghép 1 con mini đạt yêu cầu 5 trục tàm tạm em mất 1 tuần hehehe , nói thiệt à chứ không chém gió gì đâu nhé.



để chia sẻ bài viết lên facebook

Trả lời kèm Trích dẫn