Đố kị nằm trong bản tính con người, không phải chỉ có ta, tây cũng thế.
Nhiều lúc đố kị chỉ đơn giản là không thích khi người khác làm không giống mình, ghét cái mặt, ném đá cho mầy chít.
Em ví dụ : có một cụ làm máy cnc, thấy cụ ấy hàn điện, em bẩu sao không vác máy MIG ra mà hàn ? Cụ ấy chưa mua máy Mig là em ghét![]()
Nghĩ lại mình cũng đã có cái máy hàn Mig quái nào đâu mà đi chê nguời khác.
Thấy có cụ có cái xưởng mấy trăm mét, em bẩu chuyển đê, kiếm cái nào vài ngàn mét ấy mà làm, chật chội, khó chịu quá. Nghĩ lại ngày trước xưởng bọn em có 30m vuông bọ. Đúng là chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.
Một kỷ niệm em khó quên là hồi mới đi lắp máy, một thằng cha thợ cũ chạy qua nhờ em cùng làm một lúc, thấy cách nó làm không hay, em bảo sao không làm thế này, thế kia có phải dễ hơn không ? Hắn bảo làm đi .... ừ thì mày cần tao giúp thế nào thì tao giúp vậy.
Buổi chiều hôm ấy hắn chạy qua chỗ em, bảo em rằng : tao sang để nói với mày rằng: lúc nãy mày nói đúng, cách của tao không ổn, cám ơn nhá. Thằng chả lúc ấy hơn em 20 năm tuổi nghề đấy ạ.
Thế mà bây giờ nhiều lúc nghe thợ mới có ý kiến ý cò, lắm lúc em còn khó chịu. Hừ, biết việc đi đã rồi sáng kiến sau.
Một ông chú nấu cơm trong Củ chi làm em suy nghĩ rất nhiều về phong cách làm việc Nam - Bắc, chuyện nó thế này :
Nhóm lắp máy bọn em làm trong đấy mấy tháng, thấy nhà chú ấy nấu cơm cho khu CN, em chạy sang hỏi chú nấu cho bọn cháu được không ạ ? chú ấy bảo được.
Bọn em có mấy thằng, 2 mâm là đủ. Vậy mà mỗi ngày chú ấy nấu 17 000 suất ăn cho kcn. Vâng ạ, mười bảy nghìn xuất ăn ạ, vậy mà vẫn cắt người nấu riêng cho bọn em 2 mâm. Em mà là chú ấy á, em chả nấu thêm 2 mâm làm gì. Sau này mỗi khi nhìn những việc nhỏ nhỏ, không muốn làm, em lại nhớ đến chú ấy.
Hai mâm đầy tú hụ thức ăn, bọn em ăn không hết, em nói với chú : chú nấu nhiều thức ăn quá, bỏ phí đi. Tiền bọn cháu vẫn đóng thế, ra ngoài đường ăn cũng giá vậy, mà lại chẳng ngon. Chú nấu bớt thức ăn đi cho đỡ phí. Chú ấy ậm ừ .... rồi vẫn nấu đầy hụ như cũ... Ngoài bắc á ? còn lâu nhá các bác.
Em dân bắc chính cống, vậy mà nhiều khi vẫn phải nghĩ: mấy cha miền Nam ra Bắc không giàu mới lạ
Hồi em đi học, ông thày em bảo : các anh các chị sinh ra và lớn lên trong môi trường xhcn, cha mẹ ông bà cũng trong môi trường này, suy nghĩ nó thành cái nếp rồi, tôi chỉ mong lớp mình có một ai đấy dám nghĩ khác, làm cách khác là coi như tôi đã thành công.
Anh bạn từ Đức sang, xem con máy H thần thánh của lão DIY, nói với em hắn rất nể, mặc dù máy như thế này ở nước nó người ta làm từ lâu rồi. Vậy mà lắm lúc em cứ không thích khi nhìn mấy con máy khung nhôm, nó cứ yếu yếu thế nào ấy. Haizzz .... em lẩm cẩm rồi, chê bai nhiều quá![]()



để chia sẻ bài viết lên facebook

Trả lời kèm Trích dẫn