Chuyện này không vui nhưng mà cũng ... vui vui ạ:
Đường Hồ chí minh, vốn dĩ đã vắng teo, lại còn đường nhánh của nó nữa lại càng vắng.
Đường thì cong queo, uốn éo dốc thôi rồi mà tốc độ cho phép 80k/h. Chả mấy khi đạp ga mà không lo bị bắn. Thế là em đạp, cảm giác sướng cực, khác quái gì đi tàu lượn, xe tải lại còn chở nặng nặng nữa, xuống dốc ôm cua phê như con tê tê ...
Uỵch, chết toi, sao vô lăng nặng thế này, ui mẹ ui... phanh nó cũng éo ăn là sao ??? chết em rồi. Mắm môi mắm lợi bẻ lái, nghiến răng nghiến lợi đạp phanh. May mà đường vắng, em dừng lại được rồi. May quá, mình đúng ở hiền gặp lành.
Dây cu roa đầu máy bị tuột rồi, ngó nghiêng tẹo, hỏng bố nó cái vòng bi tì dây cu roa rồi.....
Thôi, thế là xong, 4h chiều roài, đêm nay .... chắc đứng đây mà ngáp quá....
Cả lũ ngả ngốn dưới bóng cây.... ngáp....
Một cái xe máy chạy qua : Gần đây có chỗ nào sửa xe không anh ? Có, trên kia một đoạn. Cho em đi nhờ với nhá ? Ừ, lên đây.
Lúc sau, anh thợ từ gara đi xuống, xem... loay hoay tháo cái vòng bi hỏng ra. Bố khỉ, cái máy vẫn nóng quá, khó tháo kinh hồn.
Roài, để em về xem có vòng bi loại này không, không có thì để em lên thị trấn mua nhé ? Vâng, bác cố gắng giúp bọn em nhá.
Gần 6h anh thợ mới quay lại, cả bọn mừng húm.
Loay hoay lắp xong, chạy thử.... ngon rồi.
Cho em gửi bác tiền với. Cả vòng bi lần công 200 anh ạ. Thị trấn cách đây hơn chục cây, em phải đi lên đấy mới mua được. Vâng, trời nóng quá, em gửi bác 300, anh em mời bác cốc nước.
Anh thợ nhìn em rưng rưng cảm động.
Lên xe, mấy thằng giặc nhà em kháo nhau : người ở đây tốt thật, giữa rừng thế này, họ có bắt bí thì bao nhiêu mình cũng phải chịu.
Ừ, đúng đấy. Em lẩm bẩm. Người tốt trên đời này còn nhiều lắm



để chia sẻ bài viết lên facebook


Trả lời kèm Trích dẫn