Tối ngày chém mấy thứ sắt thép khô khan cũng chán, nay cụ Tuấn chuyển qua chém "yêu" cũng phiêu lắm à.
Câu ca trên trong bài " Ngẫu hứng lý qua cầu" của bác Trần Tiến (1947), nhưng bác Trần Tiến ta có quan hệ gì với nhà thơ Bế Kiến Quốc (1949) hay không, vì trong bài Ngẫu hứng lý qua cầu của Trần Tiến trùng gần 100 từ trong bài thơ Ngẫu hứng lý qua cầu của cụ Bế Kiến Quốc sáng tác khi về Đồng Tháp. Cả 2 đều người Hà Nội.
"Có chiếc xuồng ba lá của riêng nhau" (Bế Kiến Quốc )
"Có chiếc xuồng ba lá để yêu em" (Trần Tiến)
2 câu trên đều đúng. Anh ko có nhà lầu, xe hơi, hay cnc hay lezer, anh chỉ có mỗi chiếc xuồng, yêu anh bằng con trim. Vậy thì chúng nó "yêu" đâu ngoài chiếc xuồng
Cụ Trần Tiến có ghé qua đây thì đính chính nhé!
Trở lại vấn đề théc méc của cụ Tuấn.
Nhớ chuyện xưa. Có lần nọ đi du hý cùng thằng bạn qua Long Xuyên, thằng bạn nó có thổ địa ở đó. Chiều tối 3 ae dắt nhau ra bờ sông uống cafe, mà sông này có cái bãi lài rất lý tưởng, như 1 bãi biển á. 1 lúc sau có 1 em gái lại gần hỏi, mấy a có đi hóng mát ko, mình trả lời: ở đây mát rồi, bộ còn chổ nào mát hơn hả em? Vừa hỏi xong ẻm cười và chỉ tay ra sông, mình hơi bở ngờ thì thằng thổ địa phát tay cho em gái đi. Sau khi em khuất dáng, hắn cười và bảo mấy ẻm đấy, rồi chỉ ra mấy chiếc xuồng có những ngọn đèn leo lét bảo: Model mới đấy! Hưởng thụ cảm giác hoang dã nơi sông nước hì hì, ông muốn ko thì ra đó. Mình thì lạ nước lạ cái sao mà dám, mịa ra đó nó trấn nước lột sạch, chưa hưởng mà đã thụ bà thủy thì chết chắc.
Chuyện đã lâu nên giờ không biết cái sông "yêu" ấy thế nào, để hỏi lại cụ saudau, nếu còn thì hôm nào cụ Tuấn về Long Xuyên đi! để thưởng thức cảm giác yomos. Em nghĩ yêu trên xuồng chắc cũng phải điệu nghệ và nhịp nhàng lắm đấy! ko khéo coi chừng yo nước là yo nhị tỳ luôn cụ Tuấn á![]()
![]()



để chia sẻ bài viết lên facebook


Trả lời kèm Trích dẫn